Một cơ quan khác là Tổ công tác về sáng kiến chiến lược Công nghiệp
hóa hợp tác song phương giữa Việt Nam và Nhật Bản mới đây cũng đã đề
xuất một danh sách 5 ngành công nghiệp được ưu tiên gồm: Điện tử, Chế
biến thực phẩm, Máy nông nghiệp, Đóng tàu, Tiết kiệm năng lượng và bảo
vệ môi trường.
Như vậy hiện có tới 2 cơ quan đang xây dựng và lựa chọn những ngành
công nghiệp ưu tiên và trong số này có một số ngành trùng hợp, nhưng
cũng có một số ngành không trùng hợp với nhau. Những lựa chọn này sẽ
trình lên Chính phủ phê duyệt.
Các ý kiến cho rằng thời gian không còn nhiều mà đến nay Việt Nam vẫn
loay hoay mãi về việc lựa chọn ngành công nghiệp ưu tiên, không hiểu
rồi sẽ phát triển như thế nào?
Đại sứ Nhật Bản, ông Yasuaki Tanizaki cho rằng muốn phát triển công
nghiệp thì phải lựa chọn được một số ngành ưu tiên. Cho đến nay Việt
Nam vẫn chưa có được sự lựa chọn rõ ràng. Từ 2 năm trước chúng tôi đã đề
đạt nguyện vọng này với Việt Nam nhưng lựa chọn rất khó khăn.
Ông Tanizaki nói, cần lưu ý rằng đến 2015 Hiệp định AFTA có hiệu lực
và đến 2018 các sẽ dỡ bỏ hàng rào thuế quan, khi đó DN sẽ tự do hơn về
biên giới, về giao dịch kinh tế, họ sẽ cân nhắc xem tìm nơi đầu tư có
môi trường thuận lợi để đầu tư và xuất khẩu vào Việt Nam chứ không chọn
Việt Nam làm nơi sản xuất. Việt Nam đang đứng trước thách lớn, ông
Yasuaki Tanizaki nói.
Giáo sư Kennichi Ohno, người đã từng gắn bó gần 20 năm với Việt Nam
trong việc phát triển chính sách công nghiệp và cũng là thành viên của
Tổ công tác về sáng kiến chiến lược Công nghiệp hóa hợp tác song phương
giữa Việt Nam và Nhật Bản, cho rằng từ nay đến 2020 và 2030 công nghiệp
Việt Nam cần phải làm gì, vẫn chưa rõ ràng, vẫn đang là chủ trương và
đang thảo luận.
Nói về lựa chọn những ngành công nghiệp ưu tiên, công nghiệp mũi
nhọn, Giáo sư Kenichi cho biết, tôi nhớ có lẽ từ năm 1995 Việt Nam đã
tranh cãi về vấn đề này, nhưng đến nay vẫn tiếp tục tranh cãi.
Tranh cãi nhiều hơn thực thi
Trên thực tế, năm 2007 (ngày 23/4/2007) Thủ tướng Chính phủ đã có
Quyết định số 55/2007/QĐ-TTg phê duyệt Danh mục các ngành công nghiệp ưu
tiên, ngành công nghiệp mũi nhọn giai đoạn 2007-2010, tầm nhìn đến năm
2020 và một số chính sách khuyến khích phát triển chứ không chỉ có tranh
cãi.
Theo đó Việt Nam có 7 ngành công nghiệp ưu tiên gồm Dệt may (sợi,
vải, lụa, quần áo xuất khẩu, nguyên phụ liệu), Da giầy (giầy dép xuất
khẩu, nguyên phụ liệu),Nhựa (nhựa gia dụng, bao bì, chai lọ, ống... nhựa
kỹ thuật), Chế biến nông, lâm, thủy hải sản, Thép (phôi thép, thép đặc
chủng), Khai thác, chế biến bauxít nhôm, Hóa chất (hóa chất cơ bản, phân
bón, hóa dầu, hóa dược, hóa mỹ phẩm). Và 3 ngành công nghiệp mũi nhọn
gồm: Cơ khí chế tạo (ô tô, đóng tàu, thiết bị toàn bộ, máy nông nghiệp,
cơ điện tử), Thiết bị điện tử, viễn thông và công nghệ thông tin, Sản
phẩm từ công nghệ mới (năng lượng mới, năng lượng tái tạo, công nghiệp
phần mềm, nội dung số).
Nhưng đến nay nhìn nhận lại thì chỉ có ngành Dệt may là phát triển
tương đối mạnh còn các ngành khác được cho là thất bại và chúng ta đang
phải làm lại từ khâu tranh cãi.
Công nghiệp ưu tiên chưa xác định được thì những vấn đề quan trọng
hơn đó là đề ra các chính sách và thực hiện nó như thế nào để thành
công, không biết đến bao giờ mới có được? Chìa khóa để có thể phát triển
các ngành công nghiệp mũi nhọn thành công chính là ở việc xây dựng và
thực thi các chính sách chứ không phải chỉ lựa chọn là xong.
Theo ông Kennichi Ohno, muốn có chính sách hiệu quả thì trước hết
người lãnh đạo phải có tầm nhìn sâu rộng và đưa ra thông điệp một cách
cụ thể, như phát triển các ngành công nghiệp như thế nào, theo hướng nào
để cấp dưới có thể hiện thực hóa ý tưởng đó. Sau đó là thương lượng và
đồng thuận, tức là phải có sự đóng góp ý kiến của tất cả các đối tượng
liên quan nhất là các DN. Sau khi đã đồng thuận thì xây dựng thành văn
bản và phải trao thực quyền cho những người chịu trách nhiệm thi hành.
Hiện nay tất cả những khâu này tại Việt Nam đều rất yếu.
Ngoài ra Việt Nam còn phải đối mặt với 2 thách thức nữa là hạ tầng
các ngành công nghiệp và nguồn nhân lực yếu kém. Đây là những vấn đề lớn
cần tập trung nhiều nguồn lực và thực hiện sớm để vượt qua nhưng trong
thời gian người ta lại tập trung nhiều cho tranh cãi chứ không phải cho
hành động.